Có những người thường được nhìn nhận là có tiềm năng, họ lớn lên trong ánh nhìn kỳ vọng của những người khác với những lời khen và sự chú ý. Trong tâm trí họ và cả những người xung quanh, thường có một đích đến rực rỡ ít nhất là sẽ đặc biệt hoặc sẽ thành công.
Nhưng cuộc sống chưa bao giờ là một đường thẳng cứ băng băng đến đích. Có những giai đoạn họ dần mờ đi, không hẳn là họ kém đi mà vì ánh đèn sân khấu cũng có lúc phải chiếu đến chỗ khác. Họ dường như biến mất trước mọi người, lui về học tập làm việc như những cuộc đời trôi nổi khác, không thảm hại nhưng cũng không có gì đặc biệt. Và rồi cảm giác thất bại len vào, họ từng tin rằng mình được định sẵn để vượt trội, nên khi mọi thứ lặng lẽ trôi họ cảm thấy mình như đã thất bại. Dường như mọi thứ chỉ được định nghĩa ở 2 trạng thái Thành công hoặc Thất bại; còn những giai đoạn không rõ ràng – không tụt lại cũng không bứt lên thường bị xem là vô nghĩa.
Nhưng có một câu nói là: “Cho dù bạn có tỏa sáng rực rỡ trên sân khấu, thì cũng có lúc phải đi xuống mà”. Cuộc đời không chỉ là những lần “bứt phá”, con người thường không phát triển khi được ca ngợi mà thường phát triển trong sự âm thầm. Những giai đoạn tĩnh lặng mới là lúc phát triển mạnh mẽ nhất, học được nhiều điều nhất và rèn luyện được nhiều tính cách tốt nhất và thấu hiểu bản thân nhất.
Không phải ai yên lặng cũng là đang lạc lối, có thể họ đang âm thầm phát triển trước khi trở lại dưới ánh đèn rực rỡ của sân khấu. Cuối cùng ánh sáng không phải là nơi quyết định giá trị của mỗi người mà giá trị của họ là việc ở trong bóng tối bao lâu mà vẫn không từ bỏ và đánh mất chính mình.

