Nếu không viết, mình sẽ nổ tung mất!

Mấy tháng gần đây mình bận, stress và thiếu ngủ điên!

Là khi mình bắt đầu theo đuổi 1 dự án mới, một lần vô tình biết rằng quê hương mình cũng có làng nghề gồm Phù Lãng tuổi đời hơn 700 năm nhưng vẫn chưa thể phát triển được như Bát Tràng. Mình muốn góp phần thương mại hóa các sản phẩm từ làng nghề đến nhiều khách hàng hơn. Đúng là có những thứ phải có duyên mới bắt đầu được, trong đầu mình chưa từng nghĩ sẽ có thể bán hàng làng nghề truyền thống, chưa từng nghĩ sẽ được tham gia các sự kiện, chương trình hay cuộc thi của Sở hay Bộ nông nghiệp, chưa từng nghĩ có thể đi gặp và bán hàng cho những khách hàng 50-60 tuổi, từ những khách hàng nông chân chân chất đến những người ở tầng lớp cao trong xã hội và còn cả những nhà thầu lươn khươn luôn tìm cách ăn bớt. Tuy lạ lẫm và mất rất nhiều thời gian để tìm hiểu, học hỏi cùng với đó là những chuyến đi hàng trăm km trong ngày, những cuối tuần “full time” nhưng mình thấy may mắn vì có thêm nhiều trải nghiệm, góc nhìn mới trong 5 tháng vừa qua.

Cùng với đó là thời điểm công ty mình làm bắt đầu chuyển quy trình vận hành marketing&sale lên hệ thống mới. Là những ngày lên kế hoạch, viết quy trình, ngồi setup phần mềm, những đêm tìm hiểu về API, những node code để kéo data, xây dựng báo cáo và phân tích dữ liệu. Là những khi lệch 1 con số cũng làm mình mất cả buổi tối để tìm nguyên nhân, là khi những user trong hệ thống không làm đúng quy trình dẫn đến báo cáo sai, là những khi 11h đêm vẫn bị sếp tag tên trong nhóm Zalo.

Guồng quay cuộc sống của mình dạo này luôn là ban ngày đi làm, tối về học online, T7 học Ths cả ngày ở trường, CN thì tranh thủ về quê, hoặc đi tư vấn cho khách hàng làm gốm hoặc thỉnh thoảng đi làm sự kiện của cty. Tất nhiên là mình vẫn tranh thủ dành thời gian cho sở thích khác như đi đánh cầu, đi cafe, hay nấu ăn và cũng có nhiều khoảnh khắc đặc biệt trong ngày sinh nhật khiến mình rất vui, nếu không chắc mình héo mất.

Gần đây cũng có vài điều bất như ý với mình nữa, nhưng mình cũng học được cách chấp nhận. Có thể bất như ý với mình nhưng lại là theo ý trời thì sao, mà thuận theo ý trời thì chắc đều là điều tốt.

Gần đây khi học Ths mình cũng phát hiện ra, ngoài kia rất nhiều người họ giỏi mà vẫn còn chăm chỉ, nỗ lực mỗi ngày. Những anh chị vừa phải chăm sóc gia đình,vừa là chủ doanh nghiệp trong năm kinh tế khó khăn, luật lệ phức tạp như này vẫn dành thời gian để học và update bản thân; những giảng viên mình gặp, 1 nửa trong số họ luôn có 1 túi thuốc trong người, thậm chí có giảng viên sáng hôm đó bị tiền đình vừa phải đi truyền nước về vẫn cố để lên lớp dạy.

Tự nhủ cuộc sống của ai cũng có những ngày bận rộn, những lúc stress, những việc không như ý; nhưng cứ cố gắng dành thời gian cho người mình yêu, việc mình thấy quan trọng và dịu dàng đối mặt với mọi chuyện thì cuối ngày sẽ có thể an yên mà đi ngủ thôi.

 

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *